ĐỪNG VÔ CẢM TRƯỚC TIẾNG KHÓC CỦA TRẺ THƠ

ĐỪNG VÔ CẢM TRƯỚC TIẾNG KHÓC CỦA TRẺ THƠ – Khi mái nhà không còn là nơi bình yên nhất

Những bản tin khiến người lớn phải cúi đầu đau xót

Ảnh: Sưu tầm Internet.

Những ngày đầu tháng 5, dư luận cả nước không khỏi bàng hoàng khi liên tiếp đọc được thông tin về hai vụ bạo hành trẻ em đặc biệt nghiêm trọng xảy ra tại TP.HCM và Hà Nội. Một bé trai mới 2 tuổi bị mẹ ruột cùng người tình hành hạ dã man. Một bé gái 4 tuổi tử vong sau nhiều lần bị bạo hành bởi cha dượng.

Điều khiến nhiều người đau đớn không chỉ là những vết thương trên cơ thể non nớt của các em, mà còn bởi chính những người đáng ra phải yêu thương và bảo vệ trẻ lại trở thành nỗi sợ hãi lớn nhất trong cuộc đời các em.

Đọc những dòng tin ấy, có lẽ bất kỳ ai làm cha mẹ, làm thầy cô hay đơn giản là một người còn biết yêu thương trẻ nhỏ đều không thể cầm lòng. Có những tiếng khóc trẻ thơ đã vang lên trong tuyệt vọng suốt nhiều ngày, nhưng đáng buồn là đôi khi người lớn xung quanh lại xem đó là chuyện “gia đình người ta”.

Và rồi, khi sự việc bị phanh phui, tất cả chỉ còn lại sự muộn màng.

Trẻ em không thể tự bảo vệ mình

Một đứa trẻ 2 tuổi hay 4 tuổi chưa đủ khả năng nhận thức để tự cầu cứu. Các em không biết chạy đi đâu, không biết gọi ai giúp đỡ, thậm chí không hiểu vì sao mình bị đánh đập mỗi ngày.

Các vụ việc đau lòng gần đây cho thấy một thực tế đáng lo ngại: nhiều nguy cơ bạo hành xuất hiện trong những mối quan hệ gia đình phức tạp, đặc biệt là khi trẻ sống cùng mẹ hoặc cha có quan hệ tình cảm mới nhưng thiếu trách nhiệm, thiếu sự kiểm soát cảm xúc và đạo đức.

Không ít trẻ em đang phải lớn lên trong:

♦ Những trận đòn vô cớ
♦ Những lời chửi mắng kéo dài
♦ Sự đe dọa thường xuyên
♦ Nỗi sợ ngay trong chính căn nhà của mình

Điều đáng sợ nhất của bạo hành trẻ em không chỉ là tổn thương thể xác, mà còn là vết thương tâm lý kéo dài suốt cuộc đời.

Đừng xem tiếng trẻ khóc là chuyện “bình thường”

Trong nhiều khu dân cư, việc nghe trẻ khóc lớn, bị quát mắng hay có dấu hiệu bị đánh đập thường bị bỏ qua vì tâm lý:

♦ “Không nên xen vào chuyện gia đình người khác”
♦ “Con nít khóc là bình thường”
♦ “Chắc cha mẹ dạy con thôi”

Ảnh: Sưu tầm Internet.

Nhưng thực tế cho thấy, chính sự thờ ơ ấy đôi khi vô tình tiếp tay cho bạo lực kéo dài.

Một đứa trẻ bị bạo hành thường có những biểu hiện như:

♦ Thường xuyên xuất hiện vết bầm tím bất thường
♦ Sợ hãi khi tiếp xúc người lớn
♦ Hay giật mình, thu mình hoặc khóc thét
♦ Có dấu hiệu suy dinh dưỡng, mệt mỏi
♦ Né tránh giao tiếp hoặc không dám về nhà

Nếu phát hiện những dấu hiệu này, người dân cần chủ động báo cho:

♦ Công an địa phương
♦ Chính quyền phường/xã
♦ Giáo viên chủ nhiệm
♦ Tổng đài bảo vệ trẻ em 111

Một cuộc gọi kịp thời có thể cứu được một mạng sống.

Pháp luật sẽ xử lý nghiêm, nhưng nỗi đau còn mãi

Những người gây ra hành vi bạo hành trẻ em chắc chắn sẽ bị pháp luật xử lý nghiêm minh. Tuy nhiên, bản án dù nặng đến đâu cũng không thể trả lại tuổi thơ cho những đứa trẻ đã chịu đau đớn và tổn thương.

Mỗi vụ việc xảy ra là một hồi chuông cảnh báo về trách nhiệm của gia đình, nhà trường và toàn xã hội trong việc bảo vệ trẻ em.

Trẻ nhỏ cần được sống trong yêu thương, được lắng nghe, được che chở và được lớn lên an toàn. Không một đứa trẻ nào đáng phải sống trong sợ hãi ngay chính nơi gọi là “mái ấm”.

Hãy lên tiếng trước khi quá muộn

Sự im lặng trước bạo hành đôi khi nguy hiểm không kém hành vi bạo hành.

♦ Đừng vô cảm trước tiếng khóc của trẻ thơ.
♦ Đừng nghĩ rằng “không liên quan đến mình”.
♦ Đừng chờ đến khi mọi chuyện trở thành bi kịch mới bắt đầu xót xa.

Bảo vệ trẻ em không phải là trách nhiệm của riêng ai. Đó là trách nhiệm của cả cộng đồng.


Bé trai 2 tuổi ở TP.HCM bị bạo hành dã man: Mẹ ruột, người tình khai gì?

Vụ bé gái 4 tuổi chết vì nhiều lần bị bạo hành: Khởi tố cha dượng tội giết người

✍️Thiện Thảo

<<Về Trang>>

 

 


Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *